Chúng Sẽ Đến Trong 5 Phút Nữa

Mạnh Kim : Đây là một trong những bài báo hay nhất mà Tôi từng đọc . Nó cho thấy thân phận của Người Đấu Tranh Bất Bạo Động như thế nào trên đất nước này . Tác giả kể lại sự việc bằng thái độ bình tĩnh đến rợn người . Bài viết với ngôn từ vừa cứng vừa mềm đã vẽ lên bức tranh với những bóng thú xen lẫn bóng người . Mà không bằng bất kỳ sự hằn họcoán giận nào . Tôi không quen thân Đoan Trang . Thỉnh thoảng chỉ nhắn hỏi : Chân cẳng Em thế nào ? Cẩn thận nhé . Họ chỉ chờ Em bước qua lằn ranh đỏ ... Lần nào Cô Ấy cũng trả lời nhẹ nhàng , khác với hình ảnh một cô gái cứng cỏi và can đảm như thường thấy : Dạ , Em không sao . Anh đừng lo . Em cám ơn … Tôi mới là người phải cám ơn Đoan Trang , cám ơn vì tất cả những gì mà Cô đã làm , chấp nhận đánh đổi toàn bộ giai đoạn tuổi trẻ đẹp nhất đời người chỉ để nói lên khát vọng tự do và khát vọng dân chủ . Cô đã đốt cháy tuổi trẻ của mình cho nhiệt huyết đó mà Cô chẳng cần đổi lại điều gì cho bản thân , chỉ cần Tôi thấy mình hạnh phúc biết bao nhiêu …

chúng sẽ đến trong năm phút nữa
chúng sẽ đến trong một phút nữa
chúng đến sau dòng chữ này …
Thơ Thận Nhiên

Buổi sáng Thứ Hai 26/02 . Tôi để đồng hồ dậy vào lúc 8 G – khá muộn , vì Tôi nghĩ Tôi sẽ không thể ngủ qua đêm . Nhưng hoá ra Tôi vẫn ngủ tốt và khi tỉnh dậy , chỉ có cảm giác giấc ngủ sao mà quá ngắn , hình như chưa kịp ngủ thì đã phải dậy .

Hà Nội vẫn còn lạnh . Trời tối mờ mờ , trông như mù sương nhưng thật ra là một cơn mưa phùn . Mưa Xuân . Thứ mưa đặc thù của miền Bắc mà nhiều người rất ghét vì nó làm đường bẩn , nhem nhép bùn . Nhưng tôi thì lại rất thích . Tôi hay nhớ tới câu thơ của Nguyễn Bính : Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay . Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy …

Tôi chuẩn bị đồ đạc rất nhanh . Tất cả chỉ gói gọn trong một cây đàn guitar và tập bản nhạc . Ví tiền nhét sẵn trong cái túi nhỏ bên ngoài bao đàn . Tôi đeo đàn và rảo bước ra cửa , cố không nhìn vào mắt Mẹ . Tôi chỉ nói nhỏ :

– Mẹ , Con đi đây .
– Không ăn sáng gì hả Con ?
– Con không ăn đâu ạ !

Tôi vội vã đi ra . Tôi không nói Mẹ cũng biết Tôi đang chuẩn bị đi đâu . Tôi không ngoái đầu lại nhìn Mẹ , cắm cúi đi thẳng ra thang máy của toà nhà . Thậm chí tôi chẳng dặn Mẹ bao giờ Tôi sẽ về , nếu Tôi không về thì Mẹ cần làm gì . Bởi vì Tôi cũng đâu biết rồi mọi chuyện sẽ thế nào , nên sao mà hứa Con sẽ về được . Bởi vì Tôi biết rằng , chỉ cần Tôi dừng lại , ôm lấy Mẹ , cảm nhận thân hình gầy quắt của bà Cụ Già 78 tuổi run lên trong tay mình , là có thể Tôi sẽ ứa nước mắt . Có thể thôi , bởi vì vào những lúc như thế này , bản năng của một nhà báo trỗi dậy , tôi khá lạnh lùng , thậm chí trống rỗng . Nhưng dù gì đi nữa , cái ôm hôn đó của đứa con gái với Mẹ trước khi đi cũng chỉ là một nhát cứa thêm vào lòng Mẹ mà thôi .

Tôi xuống sảnh tầng 1 , chuẩn bị bước xuống đường . Mưa Xuân phơi phới bay , đất trời mờ đục như sương . Vỉa hè , như thường lệ , la liệt người đứng ngồi . Tôi vịn tường , lê từng bước xuống hè mà không biết xe nào là xe của Phe Ta , nghĩ thầm lên nhầm xe An Ninh bây giờ là bỏ Mẹ . Nhưng tôi vẫn đi thẳng về phía chiếc xe đứng sát mặt đường nhất . Người ngồi trên xe mặc áo mưa , đội mũ , đeo khẩu trang kín mít , chỉ hở hai con mắt , nhìn tôi gật đầu . Nhìn vào đôi mắt đó , Tôi yên tâm ngay . Không phải mắt An Ninh .

Tôi leo lên xe . Anh vừa nổ máy thì mấy thanh niên ngồi vỉa hè cũng nhanh chóng đứng dậy , ra xe . Chúng bám theo Chúng Tôi ngay . Tôi rùng mình , sởn gai ốc khi nghĩ tới cảnh một chiếc xe sẽ lao thẳng vào ngang thân xe Tôi , và kẹp chân Tôi lại . Kế đó là tiếng rắc rắc … Nhưng cũng may , đường rất đông , gần như kẹt xe . Anh đi cũng khá nhanh và lẫn vào đám đông kịp trước khi chúng kè kè bên cạnh .

Tôi cúi xuống nhìn bàn tay mình , thấy nó trắng bệch . Nó trắng vì Tôi đang lạnh , dính nước mưa , hay vì nửa năm nay Tôi rất ít ra nắng ? Nửa tiếng sau , Chúng Tôi rẽ vào con phố nhỏ gần đường Hào Nam , và đến quán nước mà Tôi hẹn chúng . Sớm tới 40 phút so với giờ hẹn . Xuống xe , Tôi định trả tiền nhưng anh gạt đi , phóng thẳng .

Đàn ơi , buồn làm chi …

Tôi bước vào quán . Việc đầu tiên là tháo cây đàn khỏi vai .

Chủ Quán trông thấy Tôi , ồ lên :
– A chị Trang . Lâu quá rồi không gặp . Chân cẳng thế nào rồi ?

Trong một khoảnh khắc , tôi ngỡ ngàng . Tôi không ngờ Chủ Quán biết mình , biết cả tên và thương tật của mình . Và biết không phải với tinh thần cảnh giác của một quần chúng từng nghe An Ninh nói xấu về đối tượng . Còn người Chủ Quán chỉ cười hồn hậu , tươi như hoa . Anh không hề biết nụ cười và câu chào của Anh có ý nghĩa với Tôi như thế nào . Nó làm tôi bình tĩnh lại , ý thức được rằng đây vẫn đang là một cuộc sống bình thường giữa những con người bình thường .

Tôi cười :
– À , thì mình cũng vẫn thế , nhưng không sao .

Rồi Tôi kéo ghế ngồi , gọi một ly Lipton sữa nóng .

Trong lúc chờ Chủ Quán pha trà , Tôi mở bao , rút cây guitar ra , đàn luôn . Đằng nào thì ngồi chờ nửa tiếng cũng chẳng có gì làm .

If a picture paints a thousand words , then why can’t I paint you ?
The words will never show the you I’ve come to know …

Những hoà âm ngọt ngào của If … giống là những giọt nhạc đang rơi . Tôi đã nghe If từ năm 12-13 tuổi . Đã nghe trong bóng tối , khi chỉ có ánh đèn nhà hàng xóm chiếu xuyên qua cửa sổ , hắt bóng mình lên tường . Ngày ấy , có bao giờ Tôi nghĩ lớn lên , mình sẽ sống một cuộc sống như thế này . Không , nó không hề buồn , đau khổ , cô độc , đáng sợ như nhiều người vẫn tưởng . Chỉ đơn giản là nó khác thôi , nó quá khác so với những năm tháng tuổi thơ tràn đầy ánh sáng và âm nhạc của Tôi .

Rồi những người lạ bắt đầu lục tục bước vào , đi lẻ . Mỗi người chọn một bàn riêng . Chỉ sau vài phút , quanh Tôi la liệt An Ninh . Họ ngồi ở vị trí có thể trông chừng Tôi , nhưng Tôi cũng không để ý lắm vì đang mải đàn . Tôi chọn chỗ ngồi hướng ra đường . Từ đây nhìn ra , thỉnh thoảng Tôi lại thấy người Phe Ta phi xe máy chạy ngang qua và liếc mắt vào quán xem Tôi thế nào . Có lẽ là một cảnh tượng vừa lãng mạn , vừa bi tráng , khi Tôi ngồi một mình đánh đàn chờ Công An đến , và bên ngoài , trời cứ mưa . Mưa Xuân …

Gần 10 G thì cặp nhân viên An Ninh hẹn Tôi đến , sớm 10 phút . Họ đi bộ , chắc là bắt Grab hoặc Uber . Hai người hơi khựng lại khi thấy Tôi đang … chơi đàn . S cười : Hay quá , chị làm bản nhạc chào Anh Em đi nào . Không cần S nói , tôi cũng đang chơi .

Romance , Serenade … Tôi chơi và điều kỳ lạ là Tôi thấy mình đàn cũng không đến nỗi dở , vô cảm , khô khốc . Người ta bảo nghệ sĩ chơi đàn là mở lòng mình với thiên hạ , nhờ cây đàn nói hộ tiếng lòng mình . Chẳng biết lúc đó Tôi muốn nhờ đàn nói gì , nhưng Tôi cảm nhận rõ là tiếng đàn cũng khá ngọt .

Hết hai bài , tự thấy chơi nữa thì bất lịch sự nên Tôi bỏ cây guitar sang bên , đặt nó lên ghế , dựa vào tường . Câu chuyện giữa 3 người bắt đầu sau đó , rời rạc . Tôi chỉ thích nói chuyện âm nhạc , mà Họ thì lại không hoàn toàn chia sẻ đam mê đó . Sự thực là cuối cùng , Tôi cũng chẳng biết Họ hay nghe thể loại gì , dù Họ đã nói thường lúc nào mệt mỏi thì nghe , gọi là để giải trí .

Chuyện chính trị , thì Chúng Tôi có gì để nói với nhau ? Tại cuộc thẩm vấn 2 ngày hôm trước , vào lúc 22 G đêm , S đã tươi như hoa sau khi khích được tôi viết hẳn vào một tờ giấy : Tôi đấu tranh để chống độc tài , và vì nhà nước Cộng Sản ở Việt Nam hiện nay là nhà nước độc tài , nên tôi đấu tranh để xoá bỏ nó . Ký tên : Phạm Đoan Trang . S mừng hớn hở và từ lúc đó , hạ ngay từ ép làm việc xuống cafe trong tuần tới . Có lẽ vì S thấy mình đã xong việc rồi , hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ rồi . Hồ sơ về con phản động đã hoàn chỉnh . Phần còn lại bây giờ là của những nhóm khác .

Tôi luôn nhìn ra niềm vui lấp lánh trong ánh mắt của những nhân viên An Ninh như S hay như Yến , Minh , Long … Tiếc rằng đó là sự phấn khởi của những kẻ vừa làm tốt những công việc mà người bình thường Chúng Ta sẽ gọi là thất đức : hoàn tất hồ sơ để đưa một đối tượng phản động vào tù . Có nghĩa là , S , Yến , Minh , Long … vui mừng vì chỉ vài tuần , hoặc vài ngày nữa thôi , cái kẻ vừa ngồi trước mặt Chúng , thậm chí vừa chơi đàn cho Chúng nghe , say sưa nói với Chúng đủ điều về âm nhạc , sẽ bị tách khỏi gia đình , người thân để đi vào một môi trường mới , không có đàn , không có Bố Mẹ , Anh Chị Em , không Bạn Bè , không ai cả và không gì cả . Bỏ lại tất cả quãng đời tự do sau lưng .

Khi chúng bỏ tù Mẹ Nấm 10 năm , thì không phải chỉ mình Mẹ Nấm chịu sự trừng phạt của pháp luật như cách Chúng hay nói . Bởi vì sau lưng Mẹ Nấm còn là 2 đứa con nhỏ đang tuổi cần có Mẹ , còn người Mẹ Già và người Bà đã 90 niên . Nghề bảo vệ An Ninh Quốc Gia của Chúng đấy .

Cuộc đối thoại

Thỉnh thoảng , buồn tay , Tôi lại với cây đàn , chơi thêm vài bản . It’s only love , Lên Ngàn … Ở xung quanh Tôi , An Ninh vẫn la liệt ngồi mỗi bàn một người . Bên ngoài , trời vẫn mưa , và Tôi biết cả An Ninh lẫn Anh Em hoạt động đều đang ngồi xen kẽ trong thế cài răng lược để xem tình hình bên trong thế nào . Thỉnh thoảng , anh Xe Ôm vừa nãy chở Tôi lại chạy ngang quá , ghé mắt nhìn vào quán .

Thật là một cảnh tượng như phim khi bên trong một người đánh đàn giữa quán và giữa An Ninh . Bên ngoài , Phe Ta phe Địch cài răng lược . Tôi cứ chơi , chơi như thể đang lên cơn nghiện , không thể bỏ đàn xuống . Bỗng dưng Tôi nhớ đến hình ảnh những nghệ sĩ vĩ cầm chơi bản nhạc cuối cùng trong đời Họ trên con tàu Titanic đang chìm .

Rồi đột nhiên , người lái Xe Ôm chở Tôi mấy tiếng trước bước vào quán , vẫn khẩu trang kín mít . Anh đi ngang qua Tôi , vẫn kịp liếc nhìn . Khi hai ánh mắt chạm nhau , Tôi giật bắn mình . Sao Anh liều đến thế ? Anh đi thẳng vào trong quán và kéo ghế … ngồi ngay sau lưng Tôi . Hai Chúng Tôi gần như tựa lưng vào nhau . Không hiểu sao chiếc bàn Anh ngồi vào phút đó lại trống . Có lẽ phía An Ninh đổi ca .

Và câu chuyện diễn ra giống trong phim hơn bao giờ hết , khi hai người khách trong một quán nhỏ ngồi xây lưng vào nhau , cố tìm cách nói chuyện với nhau nhưng không để ai biết . Thỉnh thoảng Tôi nghe tiếng anh trầm trầm sau lưng tôi : Nó ngồi trong góc đó , cẩn thận . Tôi nói to với S : Vâng , mình hiểu mà .

Rồi 2 tiếng đồng hồ cũng hết . S và đồng chí của Anh Ta trả tiền nước cho cả 3 rồi gọi grab ra về . Họ có thể yên tâm rằng hồ sơ xong xuôi cả rồi mà con mồi chưa hề biết điều đó , cũng chẳng có ý định chạy trốn . Đi đâu được nữa với hai cái chân này , và trong tình hình này ?

Hai người đó đi ra , nhưng các nhân viên An Ninh khác vẫn ngồi yên trong quán . Và Anh – người lái Xe Ôm bất đắc dĩ – cũng vẫn ngồi sau Tôi , quay lưng ghế vào Tôi . Chúng Tôi cố nói chuyện trong một đoạn đối thoại kỳ lạ , đối lưng .

– Khi nào Anh đứng lên ra ngoài thì Em hãy ra nhé . Ngoài kia đông lắm đấy .
– Vâng .
– Chủ Quán , tính tiền – Anh đứng dậy , nói rất to .

Anh trả tiền và đi ra ngoài . Tôi bước theo , không quên chào Chủ Quán và Chủ Quán cũng cười như hoa đáp lại :
– Chị về nhà , hôm nào rảnh ghé nhé .

Bên ngoài , vỉa hè cũng đầy nhóc những người đứng , ngồi trên xe máy , nhìn Tôi đăm đăm . K sẽ đón Em – Anh nói rất nhanh lúc leo lên xe máy .

Tôi cũng nhìn Anh , mấp máy môi thay lời cảm ơn . K phi xe đến rất nhanh , trong màu áo grab , mặt bịt kín khẩu trang . Tôi hì hục leo lên xe và nói với K , như cách một người khách nói với anh Xe Ôm , nhưng nội dung khác :

– Chị chưa biết đi đâu đâu đấy .
– Em biết . Chị lên đi , ôm chặt em nhé . Mình cắt đuôi .

K phóng vèo đi . Và cả đám Xe Ôm kia cũng lốc nhốc bám theo . Tôi còn không biết rằng anh lái xe Phe Ta cũng đã bám theo để theo dõi ngược lại , cả lũ . Tôi cũng không hề biết , rất nhiều Anh Em hoạt động khác vẫn theo sát tình hình , Họ chỉ lảng vảng cách Chúng Tôi đâu đó vài chục mét .
– Chị giữ chắc nhé . Em phóng đây .

K rồ ga , lao đi . Cuộc rượt đuổi bắt đầu . Tôi bám chặt áo K và nhìn xuống , thấy hai bàn tay lại trắng bợt .
– Chị đừng lo . Hồi nhỏ Em đọc Conan nhiều lắm .

Tôi bật cười vì câu nói đó của K .

Nhưng K nói đúng . Chàng Thám Tử Conan bất đắc dĩ đã cắt được đuôi , đưa Chúng Tôi chạy thoát giữa vòng vây An Ninh . Về sau này , nghe anh Xe Ôm kể lại , đám An Ninh điên cuồng khi để mất dấu vết 2 con mồi . Chúng lồng lên , chạy đi chạy lại dọc mấy con phố , nhưng 2 con mồi đã mất dạng .

Chúng Tôi chạy thoát mà đến cả tiếng sau , cả hai vẫn còn run cầm cập . Khi đến được cơ sở cách mạng , mặt Tôi hình như tái mét . Chỉ đến khi Chủ Nhà mỉm cười , tôi mới hiểu là mình đã tạm thoát rồi , và hàng chục Anh Em cả trong Sài Gòn lẫn ngoài Hà Nội , trong nước và nước ngoài , đều biết và vui mừng đến phấn khích vì điều đó .

* * *

Phải rồi . Đó sẽ là một buổi cafe mà Tôi không bao giờ quên được trong đời , vào một ngày đầu Xuân đầy mưa và ẩm ướt . Mỗi con người , mỗi gương mặt xuất hiện đều để lại những ấn tượng dữ dội , đầy cảm xúc , và Họ đều có một vai trò nào đó . Kể cả anh Chủ Quán , kể cả anh Xe Ôm mà hiện giờ tạm thời Tôi chưa thể nêu tên Anh , cả K và thậm chí S Và cả cây đàn guitar của Tôi .

Tôi không hình dung được mọi người – những Anh Chị Em trong phong trào dân chủ – đã lo lắng và tìm đủ cách bảo vệ Tôi như thế nào .

Nhưng mọi ngườicũng không biết những cảm xúc trong Tôi ngày hôm đó , không biết rằng Họ có một phần ý nghĩa lớn như thế nào trong cuộc đời Tôi , không biết rằng vì Họ , vì những điều ấy , Tôi thấy mình hạnh phúc biết bao nhiêu .

Phạm Đoan Trang

This entry was posted in LinhTinhGT and tagged . Bookmark the permalink.