Mấy Đời Bánh Đúc Có Xương …

Mẹ bỏ nhà đi khi Cô còn bé , Cô sống với Cha đến năm 5 tuổi thì Cô có Mẹ Kế . Cha Con Cô sống ở nhà Mẹ Kế , mọi chi tiêu đều nhờ vào tiền của Bà .

Mẹ Kế có một người Con Trai lớn hơn Cô 3 tuổi , không ức hiếp Cô nhưng rất ít nói , thi thoảng lại dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Cô . Bà có một cửa hàng bán trái cây , Bà đối xử với Cha Con Cô cũng rất tốt .

Kể từ ngày Mẹ Đẻ bỏ Cô mà đi , Cô sống khép kín , ít nói , không thân thiện với Mẹ Kế . Bà đóng học phí cho Cô , giặt quần áo cho Cô . So với những đứa trẻ khác , Cô không quá hạnh phúc nhưng cũng không đến nỗi khổ sở .

Cuộc sống cứ thế trôi qua cho đến năm Cô lên 10 tuổi , công trường nơi Cha Cô làm việc bị sập do quá cũ , công nhân làm việc ở đó bị vùi trong đống cát , trong đó có Cha Cô .

Lúc Cô chạy đến bệnh viện , Cô thấy người ta đã phủ tấm vải trắng lên người , Mẹ Kế đang khóc lóc vật vã bên cạnh . Cô đứng chết lặng trước phòng bệnh , cậu Con Trai của Mẹ Kế đẩy Cô vào : Nhanh lại nhìn Cha lần cuối đi ! Nói rồi , Cô chạy nhào đến , khóc thét một tiếng rồi ngất lịm trên người Cha Cô .

Ngày tiễn đưa Cha , Cô như người mất hồn bên di ảnh của Cha , những người xung quanh xì xào , đứa bé thật tội nghiệp , kiểu gì chẳng bị Mẹ Kế đuổi ra khỏi nhà . Tối đó , Cô mơ thấy mình quần áo rách rưới , ăn xin ở ngoài đường . Cô bừng tỉnh và cảm thấy sợ hãi vô cùng .

Sáng sớm , Mẹ Kế vẫn như thường ngày , thức dậy nấu cơm , gọi Cô dậy ăn sáng rồi đi học như chưa có chuyện gì xảy ra vậy . Đầu Cô đau như búa bổ , Cô thấp giọng van nài :
– Hôm nay Con có thể nghỉ một hôm không ạ ? Con nhớ Cha !

Bà lạnh lùng nói :
– Không được ! Không đi học thì Cha Cô có sống lại được không ? Nếu có sống Ông Ấy cũng không đồng ý chuyện này đâu .

Cô vác ba lô đi học trong nước mắt . Trước khi ra khỏi ra , Mẹ Kế đứng đằng sau la lớn :
– Đặng Phương Anh , Cô nhớ cho Tôi , bắt đầu từ hôm nay , Tôi không muốn nhìn thấy Cô khóc , nghe rõ chưa ? .

Cũng bắt đầu từ hôm đó , Mẹ Kế dường như không bao giờ cười với Cô , thái độ của Bà khác hẳn so với khi Cha Cô còn sống . Cô bắt đầu nghĩ đến lời dân làng nói và thấy nó đúng thật . Cô tự nhủ mình nhất định phải lớn nhanh và rời khỏi ngôi nhà này .

Năm học lớp bảy , lần đầu tiên có chu kỳ , Cô sợ hãi . Mẹ Kế Cô biết chuyện liền vứt cho miếng băng vệ sinh , Cô loay hoay không biết thế nào , Bà cũng không giúp mà nghiêng mắt nhìn Cô :
– Đặng Phương Anh , chuyện gì cũng phải dựa dẫm vào người khác mới làm được à ?

Cô uất ức nhưng không biết nói với ai , Cô nhủ mình phải học cách tự lập , không được nhờ cậy vào ai nữa .

Cô bắt đầu học cách giặt giũ , nấu nướng , dọn dẹp nhà cửa , khâu áo . Cũng từ đó , Mẹ Kế không giặt đồ cho Cô nữa .

Mặc dù Mẹ Kế không phải là người học giỏi , Con Trai Bà cũng không có thành tích học tập tốt , tốt nghiệp xong chuyển sang học trung cấp nhưng Bà yêu cầu Cô phải xếp nhất lớp , nếu không thì sẽ bị phạt .

Mặc dù năng lực học tập của Cô không đến nỗi nhưng để giành được vị trí nhất lớp là điều quá khó khăn . Cô hận , hận người Mẹ Kế độc ác , đối xử hà khắc với Cô , chắc Bà Ta đang tìm trăm phương nghìn kế để đuổi Cô ra khỏi nhà , nhưng Cô không thể ra đi lúc này được bởi Cô không muốn làm một kẻ ăn mày .

Và rồi , Cô lao đầu vào học , học ngày học đêm , có nhiều lúc buồn ngủ quá Cô gục xuống bàn , một lát sau lại tỉnh dậy đi rửa mặt và học tiếp . Thực ra Cô rất chán ghét việc học nhưng Cô không có sự lựa chọn nào khác . Kết quả thi cuối năm công bố , Cô vượt lên bao nhiêu bạn trong lớp và giành được vị trí thứ ba . Giáo viên chủ nhiệm cùng các bạn trong lớp đều ngạc nhiên bởi không ai ngờ Cô lại giành được vị trí như vậy . Ấy thế nhưng Cô không có chút niềm vui của kẻ chiến thắng , bởi trong Cô lúc này là nỗi lo phải đối mặt với Mẹ Kế .

Tan học , Cô sợ phải về nhà , Cô vừa bước đến cửa , Mẹ Kế đã chỉ thẳng vào góc tường và mắng :
– Đúng là đồ phế vật , mau quỳ xuống cho Tôi !

Thì ra , trước lúc Cô về , Mẹ Cô đã đến hỏi bạn bè . Cô quỳ vào góc tường , không khóc một tiếng . Hai từ phế vật luôn ám ảnh trong đầu Cô , nó thôi thúc Cô quyết tâm phải đậu Đại học , để xem Bà Ta có dám mắng nhiếc Cô thế nữa không .

Chuyện mua bán của Mẹ Kế không được thuận lợi như trước . Ngày nào về Cô cũng nhìn thấy Bà ngồi đếm những tờ tiền , mà tiền thì ngày càng ít đi . Cô cầu mong Ông Trời đừng để cho Mẹ Kế không kiếm ra tiền , vì như thế Cô sẽ không được đi học nữa .

Lần đó , Cô bạn gần nhà sang tìm Cô , Mẹ Kế mở cửa , Cô Bé kia vội nói :
– Bạn Phương Anh có ở nhà không ạ ? Bạn ấy mượn sách tham khảo của cháu , sắp thi tốt nghiệp rồi , cháu đang cần gấp ạ !

Sách tham khảo không hề rẻ chút nào , một bộ hai quyển dày cộm , giá của một quyển phải mất hơn năm chục nghìn , vì thế nhiều lần muốn xin tiền nhưng Cô không dám mở miệng .

Hôm sau , Bà bỗng đưa cho Cô tờ một trăm nghìn , vứt vào người Cô như kiểu bố thí :
– Cầm tiền mà đi mua sách ! Tôi không cho không đâu , Tôi ghi hẳn vào sổ nợ đấy !

Cô thi đậu vào trường điểm Cấp Ba , những tưởng rằng Mẹ Kế sẽ bớt đay nghiến Cô nhưng khi Bà cầm tờ giấy báo trúng tuyển căm cụi tính tiền học phí , lâu lâu lại lẩm bẩm trong miệng :
– Đúng là Con quỷ đòi nợ ! Nếu không vì sau này Cô sẽ trả nợ cho Tôi thì còn lâu Tôi mới nuôi Cô ăn học !

Cô nói với Mẹ ở trong ký túc cho đỡ tiền , Bà dí tay vào trán Cô nói với giọng đay nghiến : Ở trong trường không tốn tiền à ?

Ba năm sau , khi cầm tờ giấy trúng tuyển đỏ rực trong tay , Cô khóc . Kể từ khi Cha mất , đây là lần đầu tiên Cô khóc , Cô khóc trong sự sung sướng . Ngày lên trường ghi tên nhập học , Mẹ Kế gói bánh cho Cô ăn , Bà không nói gì , cũng không tiễn Cô . Còn Cô thì vui mừng vì đã thoát được cái ngôi nhà này , giờ Cô không cần tiền Mẹ Kế gửi nữa bởi Cô đã có thể tự kiếm tiền thêm từ việc dạy kèm , nghỉ Hè Cô không về nhà và dần dần hình ảnh Mẹ Kế bị phai nhoà trong đầu Cô .

Năm thứ ba , trước giờ giao thừa , Cô nhận được điện thoại của cậu Con Trai Bà . Anh Ta chỉ nói muốn Cô về nhà một chuyến rồi cúp máy . Cô không muốn quay lại ngôi nhà đó , nơi đó có gì để Cô luyến tiếc đâu . Nhưng rồi , Cô cũng về xem sao .

Về đến nhà , Cô chỉ nhìn thấy người Con Trai ngồi ở ghế , Cô cũng không muốn hỏi bởi vốn dĩ Cô không quan tâm . Nhìn thấy Cô bước vào , Anh Trai đứng dậy và đưa cho Cô một quyển sổ cũ . Đó là sổ nợ của Mẹ Kế .

Cô cười nhạt , cầm quyển sổ trên tay , Cô nhìn Anh Ta với vẻ mặt khinh bỉ :
– Sao , bây giờ muốn đòi nợ Tôi à ?

Bỗng từ trong sổ rơi ra một quyển sổ tiết kiệm , đó là số tiền sang sạp trái cây mà Mẹ Kế để lại cho Cô , còn ngôi nhà thì Mẹ để lại cho Anh Trai . Mẹ đã qua đời …

Đó không phải sổ nợ mà là quyển nhật ký của Mẹ Kế . Tay Cô run run lật từng trang nhật ký , Cô ngồi thụp xuống và nước mắt vỡ oà .

Mẹ Kế viết :
– Ông à , Ông yên tâm , Tôi không đi bước nữa đâu . Tôi nhất định sẽ nuôi Phương Anh ăn học nên người , nó sẽ làm Ông mở mày mở mặt . Ông đừng trách Tôi tàn nhẫn với Con nhé . Phương Anh không giống với những đứa trẻ khác , Nó không có Cha Mẹ bên cạnh , vì thế nó phải học cách kiên cường , tự lập , nhịn nhục , chịu khổ . Nó thi không giành được hạng nhất , Tôi phạt Nó quỳ là quỳ với Ông , bởi người Nó có lỗi nhiều nhất chính là Ông .
Tôi xuất thân từ nông thôn , không được học hành nhiều , Tôi không biết liệu mình dạy Con như vậy có đúng không nhưng giờ Con Bé đậu Đại Học rồi , đã đến lúc Nó tự lo cho bản thân mình được rồi . Tôi mừng cho Nó , đã đến lúc Tôi đi gặp Ông , Tôi mệt lắm rồi , Tôi muốn được nghỉ ngơi !
Phương Anh à , hãy cho Mẹ được xưng hô Mẹ với Con . Mấy năm nay , Con không về thăm Mẹ , Mẹ rất buồn . Chắc là Con rất ghét Mẹ đúng không , Mẹ biết điều đó . Hãy cố gắng học tập thật tốt , tự chăm lo cho bản thân mình nhé ! Tuy không phải Con Ruột nhưng Mẹ muốn nói rằng Mẹ yêu Con !

Có những người , dù không phải ruột rà máu mủ nhưng Họ vẫn luôn giàu tình yêu thương , luôn muốn chở che cho người khác . Ở đời vẫn luôn có những bà Mẹ Kế như thế này , hành động của Bà đã hoàn toàn xoá tan quan niệm xưa :

Mấy đời bánh đúc có xương
Mấy đời Dì Ghẻ lại thương Con Chồng .

P/S : Cảm ơn Bạn đã đọc bài ,nếu thấy hay và ý nghĩa thì đừng quên chia sẻ cho mọi người cùng đọc , và chia sẻ để nhận chia sẻ nhiều hơn Bạn nhé … Chúc các Bạn một ngày mới , một ngày cuối năm nhiều niềm vui hạnh phúc và nhiều may mắn .

Vô Danh

This entry was posted in Giới Thiệu and tagged . Bookmark the permalink.