Hạnh Phúc Khi Ra Riêng Ở Tuổi Xế Chiều

Thương Con Cái nhưng cũng phải biết nghĩ đến bản thân mình . Bởi sau này Cha Mẹ khuất núi , Con Cái vẫn tiếp tục sống cuộc đời của nó . Sao không mạnh dạn buông ra sớm để sống thanh thản nhẹ nhàng .

Từ ngày ra riêng Ông Bà khoẻ hẳn ra

Sau nhiều lần bàn tính , Ông Bà quyết định triệu tập cuộc họp gia đình bất thình lình để thông báo chuyện ra riêng của mình . Dĩ nhiên , tất thảy Con Cháu đều phản đối kịch liệt .

Con Cả , nhà ở ngay sát vách , giận dữ bảo :
– Bố Mẹ ngần ấy tuổi rồi còn làm chuyện ngược đời , thiên hạ nhìn vào sẽ nghĩ Chúng Con ra sao , ít ra cũng giữ thể diện cho Con Cái chứ .

Dâu Út thỏ thẻ :
– Bố Mẹ ở với Vợ Chồng Con có điều gì sai sót thì cứ dạy , sao lại làm vậy ạ .

Đứa Con Gái lấy Chồng ở tỉnh hết trách Anh Cả đến Em Út , ăn ở làm sao mà gia đình ra nông nỗi này .

Trước phản ứng của Các Con , Ông Bà tuyệt nhiên im lặng . Ông chỉ chốt hạ một câu cuối :
– Các Con đã đủ lớn để tự lập , hãy để Bố Mẹ có cuộc sống của riêng mình .

Mảnh đất Ông Bà dự tính xây nhà cách trung tâm thành phố gần 20 cây số , gần sát biển . Khu vườn khá rộng , Ông Bà dự tính sẽ trồng rau nuôi gà khi về ở hẳn . Công cuộc ra riêng từ ngày thông báo đến khi thực hiện chỉ vỏn vẹn trong vòng 2 tháng . Cuộc sống các gia đình nhỏ , vốn xưa nay dựa vào Ông Bà xáo trộn điên đảo .

Vợ Chồng Con Út đôn đáo tìm người trông Con . Quán cà phê của Dâu Cả ở trong khuôn viên nhà Ông Bà treo bảng tuyển nhân viên . Vốn dĩ hàng ngày , Bà vừa giữ Cháu vừa lo chuyện bếp núc , Ông vừa giữ xe kiêm nhân viên vệ sinh . Những việc tưởng chừng nhỏ nhặt ấy rút cạn hơi sức của Ông Bà .

Nhiều lần , Ông thương Bà khổ , bảo Con Cái tự sắp xếp nhưng tính Bà thương Con xót Cháu , nào đâu chịu ngồi không . Hơn nữa , mấy đứa con cứ ỉ có Ông Bà nên khoán trắng , không thèm đoái hoài . Biết lương hưu của Ông cao , Dâu Lớn Dâu Bé mặc nhiên không đóng góp sinh hoạt phí .

Thỉnh thoảng , Con Dâu còn xin thêm tiền để mua sữa cho đứa Cháu Nội . Nuôi con khôn lớn , công việc ổn định , Ông Bà tưởng đã thảnh thơi hưởng tuổi già , ai dè , còn vất vả hơn trước . Có người bảo , Ông Bà dại , nhà cao cửa rộng không ở lại , nếu giận Con thì đuổi Chúng đi chứ việc gì cực thân .

Nhưng Ông Bà có suy nghĩ riêng , nhà cửa đằng nào rồi cũng để lại cho Vợ Chồng đứa Út , đứa Con Trai Cả thì đã cắt đất làm nhà ngay bên cạnh , không có chuyện gì tự dưng kêu Tụi Nó đi ở riêng sao đành . Vả lại , Ông biết , có bảo Chúng đi rồi chúng cũng lân la quay về nhờ vả , thôi thì , mình đi vừa thoải mái , vừa tạo điều kiện cho Con tự lập .

Ông Bà chuyển về nhà mới , căn nhà trên phố chẳng còn cảnh ăn chung ở chạ nữa , việc nhà ai lo nhà ấy . Con Dâu Cả đi làm về muộn đến mấy cũng phải lục đục bếp núc chứ không như trước đây , tạt thẳng vào nhà Ông Bà ăn cơm rồi về nhà ngủ . Con Dâu Út hết giờ làm là lo về nhà chăm Con , không còn tung tăng đi chơi hết shop này đến quán nọ .

Từ ngày ra riêng , Ông Bà khoẻ hẳn ra . Rau sạch có ngay trong vườn , nuôi thêm vài con gà lấy trứng bởi người già ăn uống đạm bạc , chẳng cầu kỳ . Ông Bà có thời gian tập thể dục , đi tắm biển buổi sáng . Cuối tuần , gom vài chục trứng thêm vài mớ rau , ra chợ mua mấy cân cá tươi vừa cập bến , Ông Bà thủng thẳng bắt xe lên thăm Con . Các Con dần dà cũng hiểu cho Bố Mẹ , tự thu xếp cuộc sống của mình ổn thoả , Ông Bà cũng yên lòng .

Thế mới biết , thương Con Cái nhưng cũng phải biết nghĩ đến bản thân mình . Bởi sau này Cha Mẹ khuất núi , Con Cái vẫn tiếp tục sống cuộc đời của nó . Sao không mạnh dạn buông ra sớm để sống thanh thản nhẹ nhàng . Hiếm người nào có thể quyết định táo bạo như Ông Bà khi đã bước sang tuổi thất thập cổ lai hy .

Bồ Công Anh 2018/01/03

Advertisements
This entry was posted in SốngLànhMạnh and tagged . Bookmark the permalink.